Kiến thức không có trọng lượng, nó là kho báu bạn có thể mang theo một cách dễ dàng "

Ngày 29 tháng 05 năm 2017


Năm 2011

Cập nhật lúc : 00:00 02/03/2011  

Chuyện của một chàng cầm tinh con mèo

CHUYỆN CỦA MỘT CHÀNG CẦM TINH CON MÈO

NGUYỄN PHÚC VĨNH BA

Nhân năm Tân Mão lại về, cầm tinh con mèo nên tôi muốn kể chuyện đời mình cho các bạn nghe. Chuyện của tôi cũng chẳng hay ho gì lắm, không dám mèo khen mèo dài đuôi nhưng tôi tin sẽ giúp các bạn giải buồn đôi dăm ba phút ngày Xuân.

Trời xui đất khiến gì đó khiến một kẻ tầm thường như tôi mà lại mèo mù vớ cá rán, cưới được một cô vợ khá xinh, gia đình khá giàu có. Tánh tôi vốn nhác nhớm nhưng lại hơi khoác lác, y như mẹ tôi thường bảo là chưa bắt chuột đã lo ỉa bếp, dẫu hễ làm việc gì thì cũng luộm thuộm kiểu lèo nhèo như mèo vật đụn rơm. Tóm lại dưới mắt bà, tôi không được chấm điểm cao. Nhưng bản tính người là một cái khó thay đổi , nên dù cố gắng mấy thì tôi cũng vậy. Con mèo con chó có lông, bụi tre có mắt nồi đồng có quai mà. Nói đúng ra thì phải bảo là tôi làm cái gì cũng quấy quá như mèo mửa, hoặc mèo rửa mặt mới chính xác. Thế mà lấy được vợ đẹp khiến ai cũng phải ghen tỵ.

Tôi có một anh bạn con nhà giàu, cao ráo, đẹp giai hơn tôi nhiều. Anh ấy cũng thầm yêu cô gái tôi đang theo đuổi. Dạo ấy, hai đứa tôi cùng ganh đua, đều thầm nghĩ chửa biết mèo nào cắn mỉu nào. Đứa nào cũng giấu giếm chiến thuật o mèo của mình, giấu như mèo giấu cứt ấy. Hai đứa canh me nhau khác nào mèo rình chuột. Y thường chọc tôi rằng thôi đừng ráng làm chuột gặm chân mèo nữa, hãy cam phận mèo nhỏ  bắt chuột con đi. Có lần y lại còn bảo tôi, cậu nản lòng chưa, mèo cào không xẻ vách vôi đâu.

Tôi thì không tin thế, dù mèo trắng hay đen gì, miễn bắt được chuột là tốt thôi. Tôi cũng là một thằng đàn ông chứ, dù thuộc loại chó tha đi mèo tha lại thì cũng là một thằng đàn ông, dễ gì mới gặp khó khăn đã bỏ cuộc. Ai ngờ người chiến thắng lại là tôi.

Lũ bạn tôi sau này hay đùa rằng tôi đúng là mèo con bắt được chuột cống, số dzách rồi đó. Nhưng than ôi, có ăn nhạt mới biết thương mèo, có ai hiểu được hoàn cảnh tôi. Cái cô vợ ngày nào ăn nho nhẻ như mèo ấy biến đâu mất sau mười năm ăn ở với tôi. Lỗi tại con mọi đàng, tôi xin nhận lỗi về phần mình chứ chẳng dám trách móc gì cô ấy.

Dạo này cô ta đổi tính, cứ hở ra là cằn rằn này nọ, chửi chó mắng mèo đủ chuyện. Tôi thì khá hiền lành, tuy vậy tính hay "ga lăng" giúp đỡ phụ nữ, thấy cô nào nhờ cậy gì là hăng hái vô cùng. Cô ấy lại cho rằng cái thói lăng nhăng mèo mả gà đồng đó, thấy gái như mèo thấy mỡ là bản tính của tôi. Đàn bà con gái đâu phải một món đồ vật nho nhỏ để chó treo, mèo đậy hòng tôi khỏi dòm ngó. Ui chao là oan cho tôi quá, Bao đại nhân ơi! Tôi cãi mấy không lại cô ta, đành tiu nghỉu như mèo bị cắt tai, im ỉm như mèo ăn vụng. Tôi thầm than, mụ ta mèo già hoá cáo rồi, đa nghi đáo để.

Cuộc sống tôi với nàng bây giờ không còn êm ấm, cứ hục hặc với nhau như mèo ở với chó, chẳng có mấy chút bình yên. Tôi cũng chẳng chó chê mèo lắm lông gì mà trách móc chê bai chi nàng. Có ai bảo mèo già lại thua gan chuột nhắt thì tôi cũng cam nhận thôi. Trăm vạn chuyện tôi sẽ nghe lời nàng, chiều chuộng nàng. Tôi tin rằng năm Tân Mão này đến, nàng sẽ hiểu tôi hơn, gia đình tôi sẽ vượt qua "thời bão tố" để sống hạnh phúc bên nhau.